‪#‎nd327‬

Hôm nay em vừa đọc phải một truyện mà tởm nữ chính và độ bệnh của ả từ những dòng đầu tiên.
Trước hết em xin tung cái trích đoạn này ra cho mọi người cùng chiêm ngưỡng.

[ Sự tình xảy ra như thế này: Nửa đêm nào đó năm 2008, Vu Thịnh Ưu sau khi phấn đấu n ngày n đêm xem xong truyện xuyên không rồi Vàng Đại Cây Nho Đại Yêu Đại Thục Khách Đại Mạc Hề Đại Sau khi xem xong n truyện xuyên không, rốt cục chịu không nổi học theo nữ chủ truyện Yêu Đại cắn ngón tay cái, hướng ngoài cửa sổ ngửa mặt lên trời thét dài:“Ta cũng muốn xuyên qua! Ta cũng muốn xuyên qua!!! A ngao ngao ngao ngao ngao ngao —-” Đợi n phút sau, ngoài cửa sổ trừ bỏ hai con chó hoang kêu to hai tiếng, không có tiếng đáp lại!

“Đúng thật là! Chuyện tốt chả thấy ~ trứng thối linh tinh đến ứng hợp với tình hình a! Một chút động tĩnh cũng không có ? Ai! Sự thật xã hội rất tàn nhẫn, niềm vui thật ít ~!” Người nào đó lắc đầu đóng cửa sổ, trở lại trước máy tính tiếp tục xem truyện. Bỗng nhiên QQ phát ra thanh âm “tít, tít, tít” ! Ồ? Có tin tức? Cư nhiên có người giống ta, nửa đêm ba giờ còn chưa ngủ? Cũng không sợ mặt nổi mụn? Xem tin tức, Mỗ Nguyệt [ kích động ]:“Ta nghe được! Ta nghe được! Cô mãnh liệt kêu gọi!” Ta trả lời: Cái gì vậy? Mỗ Nguyệt: Cô muốn xuyên qua a! Sóng điện não mãnh liệt của cô cùng ta sinh ra siêu cấp cộng hưởng! Ta biết cô chính là người muốn xuyên qua nhất năm nay! Ta [ kích động ]: Đúng ! Đúng ! Chính là ta a! Mỗ Nguyệt: Tốt lắm! Không cần nói thêm gì nữa! Ta bắt đầu xuyên qua đi! Ta: Gì? Bà có thể giúp ta xuyên qua? Mỗ Nguyệt: Đương nhiên, ta có gì mà không làm được a! Ta: Bà là thần tiên? Mỗ Nguyệt: Không phải! Ta: Ma quỷ? Mỗ Nguyệt: Không phải! Ta: Bà là tác giả đang tìm kiếm linh cảm? Mỗ Nguyệt: Chuyện này cô cũng có thể đoán được? Thật tài tình! Ta:Trong tiểu thuyết có tiền lệ Mỗ Nguyệt:…… Ta:…… Mỗ Nguyệt: Cô rốt cuộc muốn hay không muốn hả? Ta: Muốn! Đương nhiên muốn! Ai không muốn là kẻ liệt não! Mỗ Nguyệt: Vậy bắt đầu đi! Ta: Từ từ, ta có yêu cầu! Mỗ Nguyệt: Nói đi! Ta: Ta muốn mĩ nam! Ta muốn n≥5 mĩ nam, ta muốn bọn họ yêu ta yêu chết đi sống lại! Ta muốn trở nên siêu đẹp, siêu lợi hại, siêu Cáp Lợi Ba Đặc (1) ! Ta muốn làm nữ chủ trong hậu cung văn !! (1*phiên âm tiếng hán của Harry Poter)

Mỗ Nguyệt: Đi! Không thành vấn đề! Ta viết chính là hậu cung văn! Mở đường! Ta [ hưng phấn ]: Yeah– vạn tuế! Kết quả là, ta xuyên qua. Mụ tác giả tìm kiếm linh cảm kia đem ta an bài tại một nơi mất quyền lực thời không, trở thành đệ tử Thánh Y phái phong cách nhất để cho người ta chiêm ngưỡng! Là nữ đệ tử duy nhất! Chú ý! Là duy nhất ! Chính là cái gọi là: Lang nhiều thịt thiếu, tăng nhiều chúc thiếu (2), tại đây, tại hoàn cảnh này, heo mẹ cũng có thể thắng Điêu Thuyền! Ta cười, ta cười — ta cười xem hồng trần vĩnh không lão — fu fu fu fu fu — ta mỗi ngày đều cười khẽ chờ nhóm mĩ nam quỳ gối ở dưới váy ta! (2* Sói nhiều thịt thiếu, sư nhiều cháo thiếu.)

Ta có bốn sư huynh một sư đệ, quả nhiên mĩ nam lớn hơn hoặc bằng năm a! Lúc ấy ta vui vẻ hướng lên trời rống to: Tác giả! Ta yêu người! Đại sư huynh của ta: Vu Thịnh Thế siêu cấp khốc ca, chính là loại hình tượng xuất hiện nhiều trong n truyện xuyên không, loại này một ngày nói chuyện không quá ba câu, một câu không vượt quá ba chữ, soái đủ làm cho nam nhân toàn thế giới tự ti về hình tượng nam nhân của mình! Nhị sư huynh của ta: Vu Thịnh Bạch siêu cấp phong lưu hồ ly phúc hắc, thỉnh tham chiếu n bộ truyện xuyên không, loại này nhìn một cái khiến người ta mất hồn, cười một cái lấy mạng người ta, là mĩ nam như hồ tiên! Tam sư huynh của ta: Vu Trung Hạ, ta không cần nói gì nữa, tham chiếu n truyện xuyên không, mĩ nam mĩ tới mức làm cho toàn thể nữ nhân đều thẹn muốn tự sát! Tứ sư huynh của ta: Vu Thịnh Văn, so với người đàn ông tốt nhất của thế kỷ 21 cũng vẫn tốt hơn, nam nhân ôn nhu! Là hình tượng nam nhân ôn nhu săn sóc ta thích nhất. Lục sư đệ của ta: Vu Tiểu Tiểu, tiểu hài tử siêu cấp đáng yêu. Oa ca ca ca ca! Bọn họ từng người đều là cực phẩm trong cực phẩm a, mĩ nam trong mĩ nam! Ca ca ca ca ca ! Hạnh phúc chết ta mất ![ ti — lau nước miếng trước!] Ân fu fu fu fu — ngay tại lúc ta che miệng cười trộm, phiền não muốn chọn nhất hay là tuyển nhị, tuyển tam hay là tuyển tứ, là 3p ,4p hay là np, đại sư huynh của ta thành thân ~ Ta hôn mê một hồi! Nháy mắt mấy cái, không sao! Ta không thích băng sơn, thiếu một người cũng không sao cả! Ta tiếp tục phiền não tuyển nhị hay là tuyển tam, tuyển tứ hay là tuyển lục, là 3p,4p hay là np, hai năm sau, nhị sư huynh của ta cũng thành thân! Ba năm sau, ta không thể tin được ở mắt mình, tam sư huynh của ta cũng thành thân~! Vì thế ta an ủi chính mình, hoàn hảo, ta thích nhất hình tượng ôn nhu, tứ sư huynh không thành thân, ta liền thích ôn nhu nam nhân, ta ủy khuất một chút cùng hắn one by one cũng tốt lắm!

Ngay tại thời điểm ta nghĩ phải bắt lấy một thân cây cuối cùng này, tứ sư huynh vô cùng ôn nhu của ta cùng lục sư đệ vô cùng đáng yêu của ta hoa hoa lệ lệ thành một đôi đồng tính luyến ái phi thường ân ái! Nhìn hai người bọn họ tay cầm tay đi về phía trước, ta ở trong lòng lớn tiếng la lên:“Oh–no– ta không cần 3p! Mang ta một người!”

Vì sao? Vì sao? Một rừng mỹ nam của ta lại bỗng nhiên trở nên trụi lủi ? Vì sao tứ sư huynh tình nguyện muốn làm đồng tính luyến ái cũng không muốn ta? Vì sao ngay cả một bụi cỏ nhỏ cũng không chừa cho ta? Vì sao, vì cái gì, này rốt cuộc là vì cái gì? Ta học Mã Cảnh Đào ngửa mặt lên trời thét dài: Vì cái gì, a a a a a! Khi đó lòng ta vẫn tồn tại ảo tưởng: Có lẽ tác giả có an bài khác! Nói không chừng nàng ta lại sắp xếp ta tai họa võ lâm, hoặc là tham gia tuyển phi, họa loạn cung đình! Không đông đảo như vậy cũng có thể rơi vào kỹ viện trở thành tiểu mỹ nhân người người theo đuổi? Vì thế, ta chờ — ta tiếp tục chờ — ta chờ — ta chờ — ta chờ đằng đẵng – Mặt trời mọc mặt trời lặn, mặt trời lặn mặt trời mọc, xuân đi thu đến, đông đi hạ đến, một năm, một năm lại một năm nữa! Sau mười năm, ta không thể không ở giữa gió lạnh run người đối mặt với sự thật tàn khốc! TMD! Cái đồ vô lương tác giả khí hố ! Lão nương cả đời cũng không tìm được ai để gả! Đừng nói mĩ nam, ngay cả nam nhân soái bình thường cũng đừng nghĩ tới! Còn phải chịu đựng cảnh không bồn cầu tự hoại, không giấy vệ sinh, không máy tính, không điện thoại, cái gì cũng không có, TMD thế giới mất quyền lực chết tiệt! Vì cái gì a? Vì cái gì?? Vì cái gì ?? Vì cái gì? [ lại học Mã Cảnh Đào quỳ xuống đất, đấm ngực, ngửa mặt lên trời thét dài!] ————————– Vu Thịnh Ưu: Đại nhân! Ngài trở về nha! Ta ở đây thâm tình kêu gọi người! Mỗ Nguyệt: Ăn ngon ăn no nga — ngủ kỹ – trong hạnh phúc — lỗ tai có hơi ngứa, gãi gãi !]

Tình hình là đọc đến chương 3 là mình phải bỏ ngay và luôn. Con nữ chính bệnh hoạn ngu xuẩn thích chơi np nhưng chả có chó nào nó thèm, mãi sau đó nhờ phúc của phụ huynh để lại được gả cho nhà họ A(tạm gọi là thế đi). Nhà này có 3 anh em, đẹp trai như tiên giáng trần mỗi tội: Thằng 3 mặt sẹo, thằng 2 tàn phế, thằng cả trông có vẻ bình thường nhất nên con này ham hố liền hốt luôn. Khổ nỗi đến khi động phòng mới biết cháu nó bị thiểu năng, con nữ chính bực quá muốn bỏ chồng nhưng mà mẹ thằng bé không cho. Mình đọc đến đây là dừng cmn luôn rồi.
Thấy tội cho bé nguyên nữ chủ bị con điên này xuyên vào. Tóm lại đây là truyện ngu + ngớ ngẩn nhất mình từng đọc, tốn 15 phút cuộc đời.

Bài này đã được đăng trong Khác và được gắn thẻ , . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s